Chúa Nhật XXV thường niên C

22.09.2019 – Chúa Nhật XXV thường niên C. (Am 8:4-7; 1 Tm 2:1-8; Lc 16:1-13)

Lời Chúa: Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: ”Một người phú hộ kia có một người quản lý, và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: ‘Tôi nghe nói anh sao đó? Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay, anh không thể làm quản lý nữa’. Người quản lý nghĩ thầm rằng: ‘Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào, để khi mất chức quản lý, thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ’. “Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: ‘Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?’ Người ấy đáp: ‘Một trăm thùng dầu’. Anh bảo người ấy rằng: ‘Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại: năm mươi’. Rồi anh hỏi người khác rằng: ‘Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?’ Người ấy đáp: ‘Một trăm giạ lúa miến’. Anh bảo người ấy rằng: ‘Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi’. Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng. “Phần Thầy, Thầy bảo các con: Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời. “Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con? “Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được”.

Suy niệm: Nghèo đói không phải là một nhân đức, giàu có không là gánh nặng. Nhưng đã giàu còn tham lam muốn giàu thêm không những gây mâu thuẫn xã hội mà còn tự làm hư hỏng mình.
Giàu có sẽ qua đi, đồng tiền không là tất cả. Bởi vậy thái độ mê tiền làm mình loay hoay bám víu vào cái chóng qua mà coi nhẹ chuyện hạnh phúc vĩnh hằng. Tự làm hỏng mình vì quên đi chuyện quan trọng: đó là được Hạnh phúc bên Chúa mãi mãi.
Trong bài Phúc-âm hôm nay Chúa Giêsu khen người quản lý bất lương không phải cách ông ứng xử khéo léo theo kiểu thế gian nhưng ở chỗ ông biết ngày ra đi của mình và mau chóng chuẩn bị cho ngày đó, ngày mà ông không còn có chức có quyền, không còn là quản gia nữa.
Chúng ta đang sống trên thế gian nhưng đừng để của cải vật chất thế gian làm mình hư hỏng. Là Kitô hữu chúng ta hãy mau mau nhớ đến ngày chúng ta phải “tính sổ“ trước mặt Chúa. Và như người quản lý khôn ngoan kia chúng ta hãy dùng tiền bạc của cải chóng qua đời này làm những việc lành phúc đức mà chuẩn bị cho đời sau. Xin hãy ghi nhớ những kinh nghiệm quý báu ông bà ta để lại: Của làm ra để trên gác, của cờ bạc để ngoài sân, của phù vân để ngoài ngõ. Sách Giảng viên có ý tương tự: Phù vân quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân (Vanitas vanitatum) (Gv 1, 2).

Geef een reactie

Het e-mailadres wordt niet gepubliceerd. Vereiste velden zijn gemarkeerd met *

call Svd Holland